|

Xin chào
anh chị em thân mến,
Phúc Âm
của Chúa Nhật Thứ Hai Mùa Thường Niên (see Jn 1:35-42)
cho thấy một cuộc gặp
gỡ giữa Chúa Giêsu và các người môn đệ đầu tiên của
Người. Cảnh tượng này hiện lên ở dọc con Sông Jordan sau
ngày Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa. Chính Thánh Gioan
Tẩy Giả đă chỉ cho thấy Đấng Thiên Sai cho 2 con người
này bằng những lời lẽ là: "Đó là Chiên Thiên Chúa!"
(v.36). Và hai con người ấy, tin vào chứng từ của Vị Tẩy
Giả này, đă theo Chúa Giêsu. Người nhận ra điều ấy nên
đă lên tiếng hỏi rằng: "Các anh đang t́m kiếm ǵ thế?",
nên họ hỏi Người là: "Lạy Thày, Thày hiện đang ở đâu?"
(v.38).
Chúa Giêsu đă không trả lời rằng: "Tôi đang sống ở
Caphanaum, hay ở Nazarét", mà nói rằng: "Hăy đến mà xem"
(v.39). Đây không phải là một thứ danh thiếp, mà là một
lời mời gọi gặp gỡ. Hai người ấy đă theo Người và ở với
Người chiều hôm ấy. Cũng không khó khăn ǵ khi mường
tượng thấy được cảnh
tượng họ đă ngồi lại hỏi Chúa Giêsu các vấn nạn, nhất là
lắng nghe Người, và cảm thấy ḷng ḿnh bừng nóng lên
trong khi Vị Sư Phụ này nói. Họ cảm thấy vẻ đẹp nơi
những lời lẽ đáp ứng được niềm hy vọng trên hết của họ. Để
rồi bỗng chốc họ khám phá ra rằng, mặc dù bấy giờ là
buổi tối, ánh sáng ấy chỉ duy một ḿnh Thiên Chúa mới có
thể chiếu tỏa ra trong họ.
Một điều khiến chúng ta chú ư đó là 60
năm sau, có lẽ hơn, một người trong họ viết trong Phúc
Âm của ngài rằng: "bấy giờ vào khoảng 4 giờ chiều" -
ngài đă viết về thời giờ đó. Và điều này làm cho chúng
ta nghĩ rằng: hết mọi
cuộc gặp gỡ đích thực với Chúa Giêsu đều tôn tại trong
kư ức, không bao giờ quên được. Anh chị em quên
đi nhiều cuộc gặp gỡ, nhưng cuộc gặp gỡ thực sự với Chúa
Giêsu th́ vĩnh viễn c̣n đó. Nhiều
năm sau, hai con người này thậm chí c̣n nhớ đến cả thời
giờ, họ không quên được cuộc hội ngộ ấy, một cuộc hội
ngộ quá ư là hạnh phúc, quá ư là trọn vẹn, làm biến đổi
cuộc đời của họ. Để rồi, sau cuộc gặp gỡ ấy, trở
về với anh em của ḿnh, niềm vui đó, ánh sáng đó đă trở
nên dạt dào từ ḷng của họ như một con sông ào ạt. Một
trong hai con người này là Anrê đă nói cùng anh em của
ḿnh là Simon - người được Chúa Giêsu sẽ gọi là
Phêrô khi Người gặp chàng - rằng "Chúng
tôi đă gặp được Đấng Thiên Sai" (v.41). Họ đă tin
tưởng vững chắc rằng Chúa Giêsu là Đấng Thiên Sai.
Chúng ta hăy dừng lại một chút nơi cảm
nghiệm gặp gỡ Chúa Kitô là Đấng đang kêu gọi chúng ta
hăy ở với Người. Từng
lời kêu gọi của Thiên Chúa đều là khởi động bởi t́nh yêu
thương của Ngài. Ngài luôn là Đấng khởi xướng. Ngài
kêu gọi anh chị em. Thiên
Chúa kêu gọi vào đời, Ngài kêu gọi tin
tưởng, và Ngài kêu gọi ở bậc sống đặc biệt
nào trong đời: "Ta muốn con ở đây". Tiếng
gọi trước tiên của Thiên Chúa đó là vào đời để
làm người; đó là một ơn gọi riêng, v́ Thiên Chúa
không tạo nên hàng loạt các vật. Sau
đó Thiên Chúa kêu gọi chúng ta tin tưởng, và
trở nên phần tử làm con cái Thiên Chúa trong gia
đ́nh của Ngài. Sau
hết, Thiên Chúa kêu gọi chúng ta đến một bậc sống
đặc biệt trong đời, đó là dấn thân vào con
đường hôn nhân, hay con đường linh mục hoặc con đường
đời thánh hiến. Chúng
là những đường lối khác nhau trong việc nhận ra dự án
của Thiên Chúa đối với từng người chúng ta bao giờ cũng
là một dự án của t́nh yêu thương. Thế nhưng Thiên
Chúa luôn kêu gọi. Và
niềm vui cao cả nhất cho hết mọi tín hữu đó là đáp ứng
ơn gọi đó, cống hiến tất cả hữu thể của ḿnh cho việc
phụng vụ Thiên Chúa và anh chị em của ḿnh.
Anh chị em ơi, trước
tiếng gọi của Chúa, một tiếng gọi chạm đến chúng
ta qua hàng ngàn cách - qua những người khác, qua các
biến cố vui hay buồn - thái
độ của chúng ta có những lúc loại bỏ. Không...
"tôi cảm thấy sợ hăi"... Loại
bỏ là v́ nó dường như trái với những ước vọng của chúng
ta; thậm chí là v́ sợ hăi, bởi chúng ta nghĩ rằng nó quá
gắt gao và khó chịu: "Ồ không đâu, tôi sẽ không
bao giờ có thể làm điều đó, thà đừng làm th́ hơn, sống
b́nh lặng vẫn tốt hơn... Chúa đó tôi đây". Thế nhưng tiếng
gọi của Thiên Chúa bao giờ cũng là t́nh yêu thương:
chúng ta cần cố gắng khám phá ra t́nh yêu thương này ở
đằng sau một một ơn gọi, và nó cần phải được đáp ứng chỉ
bằng t́nh yêu. Đó là một thứ ngôn từ, ở chỗ đáp
ứng một ơn gọi xuất phát từ t́nh yêu thương, chỉ v́ yêu
thương. Ban đầu là một
cuộc hội ngộ, hay nói đúng hơn, một cuộc hội
ngộ với Chúa Giêsu là Đấng nói với chúng ta về Chúa
Cha, Người tỏ cho chúng ta biết t́nh yêu của Chúa Cha. Thế
rồi một ước muốn bộc phát sẽ nổi lên trong chúng
ta để truyền đạt ước
muốn ấy cho người chúng ta yêu thương: "Tôi đă
gặp được t́nh yêu", "tôi đă gặp được Đấng Thiên sai",
"tôi đă gặp được Chúa Giêsu", "tôi đă t́m thấy ư nghĩa
của cuộc đời tôi". Tóm lại là "tôi
đă gặp được Thiên Chúa".
Xin Trinh Nữ Maria giúp chúng ta biến đời sống của chúng
ta trở thành một bài thánh ca ngợi khen Thiên Chúa để
đáp lại tiếng gọi của Ngài, cũng như để hoàn thành ư
muốn của Ngài một cách khiêm tốn và hân hoan.
Thế nhưng, chúng ta hăy nhớ điều này, đó là có
một lúc nào đó, mỗi một người trong chúng ta cảm thấy
Thiên Chúa tỏ ḿnh ra một cách mănh liệt hơn bằng
một tiếng gọi. Chúng ta hăy nhớ đến nó. Chúng
ta hăy trở lại với giây phút ấy, để kư ức về giây phút
ấy luôn làm tươi mới cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu ấy đối
với chúng ta.
(Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nói tiếp một trong những
điều cần nhắc nhở như thế này:)
Ngày mai là một ngày
quan trọng v́ là ngày bắt đầu cho Tuần Lễ Cầu Nguyện cho
Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo. Năm nay, đề tài liên
quan đến lời khuyên của Chúa Giêsu, đó là "Hăy
ở lại trong t́nh yêu của THày và các con sẽ sinh nhiều
hoa trái". Chúng ta sẽ kết thúc tuần lễ này vào
Thứ Hai ngày 25/1 bằng việc cử hành Giờ Kinh Chiều ở Đền
Thờ Thánh Phaolô Ngoại Thành, cùng với các vị đại diện
Các Giáo Hội và cộng đồng Kitô giáo khác ở Roma. Trong
những ngày này, chúng ta hăy cùng nhau cầu nguyện để ước
muốn của Chúa Giêsu được nên trọn - đó là tất cả
được hiệp nhất nên một: mối
hiệp nhất bao giờ cũng thắng vượt những ǵ là xung khắc.
http://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210117.html
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo
nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ư bằng mầu
|